
Mỗi cuối tuần, tạm gác lại công việc riêng, CLB Tú Huần lại tụ họp để tập trò diễn xưa.

Trang phục chỉnh tề, tay sênh tay trống vào vị trí sẵn sàng bắt đầu buổi tập.

Trò diễn Tú Huần có 14 người: bố mẹ đứng giữa, mười hai người con đứng quanh. Mở đầu trò diễn, người mẹ gọi từng đứa con lại dặn dò, đặt cho mỗi đứa một cái tên gắn với tính nết.

Người cha gõ trống giữ nhịp cho cả vòng múa được tròn trịa...

... gắn kết từ đầu đến cuối.

Đôi sênh gỗ nhẵn bóng qua nhiều năm tháng cầm tay.

Người trước, người sau giữ khoảng cách đều đặn, động tác tay đưa lên hạ xuống nhịp nhàng.

Hai tay cầm hai thanh sênh gỗ, người biểu diễn vừa đi vừa gõ vào nhau thành tiếng lách cách vui tai.

Đội nhạc cụ gồm trống, mõ, chũm chọe cùng lời ca rộn rã.

Khi lời hát chuyển sang đoạn ca ngợi việc đồng áng và cảnh sắc quê hương, vòng múa bắt đầu chuyển động.

Dáng người hơi khom, chân bước nhún nhảy nhịp nhàng.

Điệu múa mộc mạc, khỏe khoắn, gợi nhớ đến những hình vẽ trên mặt trống đồng.

Mồ hôi lấm tấm nhưng khuôn mặt vẫn rạng ngời theo nhịp múa.

Trẻ em trong làng cũng mon men lại gần. Ban đầu chỉ đứng ngoài xem rồi nhại theo tiếng “hẹ, hẹ”, dần dần được người lớn trao cho đôi sênh để tập gõ.

Khán giả là những người hàng xóm quanh đình.

Bà cụ đi chợ về tạt vào nghỉ chân...

Buổi tập khép lại bằng tiếng cười rộ lên khi các thành viên CLB vây quanh chiếc điện thoại để xem lại dáng điệu của mình.
Nguồn: vhds.baothanhhoa.vn